Khi Mỹ Chạy

Khi Mỹ chạy, bỏ miền Nam cho Cộng sản.
Sức mạnh toàn cầu nhục nhã kêu than
Giữa tù lao, bệnh hoạn, cơ hàn
Thơ vẫn bắn, và thừa dư sức đạn!
Vì thơ biết một ngày mai xa xôi nhưng xán lạn
Không giành cho thế lực yêu gian
Tuyệt vọng dẫu lan tràn
Hy vọng dẫu tiêu tan
Dân, Nước dẫu đêm dài ai oán
Thơ vẫn đó, gông cùm trên ván
Am thầm, thâm tím, kiên gan
Biến trái tim thành “ chiếu yêu kính”
giúp nhân gian
Nhận rõ nguyên hình Cộng Sản
Tất cả suy tàn, sức thơ vô hạn
Thắng không gian và thắng cả thời gian
Sắt thép quân thù năm tháng rỉ han!

NCT, 1975 

Advertisements
Posted in Uncategorized | Leave a comment

Anh Gặp Em Trong Bốn Bức Rào Dầy

Anh gặp em trong bốn bức rào dầy
Má gầy, mắt trũng
Phổi em lao, chân em phù thũng
Gió lạnh từng cơn rú qua thung lũng
Em ngồi run, ôm ngực còm nhom
Y sĩ công an nhìn em, thôi nạt nộ om sòm
Em ngồi lọt thỏm
Giữa bọn người vàng bủng co ro
Những tiếng ho
Những cục đờm màu
Mớ tóc rối đầu em rũ xuống
Mình em, teo nhỏ, loã lồ…
Em có gì đâu mà em xấu hổ!
Em là đau khổ hiện thân
Ngấn lệ đêm qua còn dấu hoen nhòa
Trên gò má tái
Trong lòng anh bấy nay xám lại
Nhìn em, lệ muốn chảy dài
Anh bắm chặt bàn tay em hơi rụt lại
Em nhìn anh, mắt đen tròn, trẻ dại
Nước da xanh mái thoáng ửng mầu
Trong quãng đời tù phiêu dạt bấy lâu
Đau ốm một mình tội thân em quá!
Chắc đã nhiều đêm em khóc như đêm qua
Khóc mẹ, khóc nhà
Khóc buổi rời miền Nam thơ ấu
Chân trời hun hút nay đâu?
Rồi đây, khi nằm dưới đất sâu
Em sẽ hiểu một điều
Là đời em ở trên mặt đất
Đất nước đè em
Nặng chĩu hơn nhiều!
Nhưng lúc nghĩ thân mình bó trong manh chiếu
Anh biết lòng em kinh hãi hơn ai
Khi gió bấc ào ào qua vách ải
Những manh áo vải
Tả tơi
Vật vã
Vào thịt da…
Em có lạnh lắm không?
Mưa gió mênh mông
Thung lũng sũng nước bùn
Bệnh xá mối đùn, ẩm mốc
Những khuôn mặt xanh vàng gầy dộc
Nhìn nhau, đờ đẫn không lời
Nhát nhát em ho
Từng miếng phổi tung rời
Bọt sùi, đỏ thắm!
Em chắc oán đời em nhiều lắm
Oán con tàu tập kết Ba Lan
Trên sóng năm nào
Đảo chao
Đưa em rời miền Nam chói nắng…

Sớm qua ngồi, tay em anh nắm
Muốn truyền cho nhau chút tình lửa ấm
Mặc bao ngăn cấm đê hèn
Sáng nay em không trống không kèn
Giã từ cuộc sống
Xác em rấp trên đồi cao gió lộng
Hồn anh trống rỗng, tả tơi…

NCT, 1965

 

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do

“Không có gì quý hơn độc lập tự do”
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa
Không phải xoa đầu, mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên
Tất bật
Điên đầu
Lúc rụi vào Tàuhcm mao 1
Lúc rúc vào Nga
Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
Nó tận thu từng quả trứng, quả chanh
Học thói hung tàn của cha anh nóhcm and qtcs
Cuộc chiến tranh chết vội hết thanh niên
Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật, Tàu co
Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó:
Súng, tăng, tên lửa, tàu bay
Nếu không, nó đánh bằng tay?
Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nàoimages
Hồi Cải Cách đã đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Đường nó đi trùng điệp bất nhân
Hầm hập trời đêm nguyên thủyhcm ccrd 3
Đói khổ dựng cờ Đại Súy
Con cá lá rau nát nhầu quản lý
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
Tiếng thở lời than đan họa ụp vào thân
Nó tập trung hàng chục vạn “ngụy quân”
Nạn nhân của đường  lối hcm ccrd 2
“Khoan hồng chí nhân” của nó
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
Vì ai cũng đói mòn nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt
Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha
Tất cả phải thành loadot co cs
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó
Đó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó!
 
Ôi, Độc Lập, Tự Do!hcm toi do dan toc
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn còn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thật to!
 
NCT, 1968
Posted in Uncategorized | Tagged | Leave a comment

Hoa Địa Ngục

Hoa địa ngục tưới bằng xương máu thịt
Trộm mồ hôi chó ngựa, lệ, ly tan
Hoa trưởng sinh trong tù, bệnh, cơ hàn
Hương ẩm mốc, mầu nhở nham, xám xịt!

Posted in Uncategorized | Tagged | Leave a comment

Hôm Nay 19 tháng 5

Hôm nay 19-5
Tôi nằm
Toan làm thơ chửi Bác
Vần thơ mới hơi phang phác
Thì tôi thôi
Tôi nghĩ Bác
Chính trị gia sọt rác ho doc bao mac le
Không đáng để tôi
Đổ mồ hôi
Làm thơ
Dù là thơ chửi Bác
Đến thằng Mac
Tổ sư Bác
Cũng chửa được tôi nguệch ngoạc vài câu
Thôi hơi đâu
Mặc thây bọn văn sĩ cô đầu
Vuốt râu, xoa đầu, mơn trớn Bác
Thế rồi tôi đi làm việc khác
Kệ cha Bác!

NCT, 1964

Posted in Uncategorized | Tagged | 5 Comments

Đảng Đề Ra

Đảng đề ra:”Chính sách ba khoan”
Khoan một: khoan yêu
Nếu đã yêu rồi, thời khoan hai: khoan cưới
Nếu đã cưới rồi, thời khoan ba: khoan chửa
Và nếu phạm sai lầm chót chửa
Thiếu đề cao cảnh giác lúc yêu đương
Thì Trung Ương sáng suốt khác thường
Đã lường được tất
Quốc sách nạo thai kịp thời đề xuất!

NCT, 1964 

Posted in Uncategorized | Tagged , | 1 Comment

Gửi Bertrand Russell

Ông là một bậc triết nhân

Nhưng về chính trị ông đần làm sao

Ông bênh Việt cộng ồn ào

Nhưng ông hiểu chúng tí nào cho cam

Mời ông tới Bắc Việt Nam

Xem nô lệ đói phải làm ra sao

Mời ông tới các nhà lao

Xem bò lợn được đề cao hơn người

Không ai kêu nổi một lời

Mồm dân Đảng khóa đã mười mấy năm

Xem rồi ông mới hờn căm

Muốn đem bọn chúng ra băm ra vằm

Tuổi ông ngót nghét một trăm

Nhưng thua cậu bé mười lăm đói gầy

Về môn “cộng sản học” này

NCT, 1968

Posted in Uncategorized | Leave a comment