Núi

Người đứng đó
Cao to giữa loài cây cỏ
Song ngàn vạn mối lo ngày đêm chập chờn chực đó
Chắc Người hiểu rõ
Bao kẻ thèm đặt chân lên đỉnh đầu Người
Người nhô lên trong những cơn động đất nhất thời
Thì rồi cũng có thể nhất thời Người chìm chôn trong những cơn đất động
Hỡi núi cao lồng lộng!
Chót vót, song chon von và không lớn rộng
Quanh quẩn bên Người toàn lũ phù vân
Người càng cao càng tê lóa tâm thần
Vận mạng của Người nguy mất!
Người quên cả dưới chân Người là đất
Năm tháng nặng đè, đất sụt, đứng vào đâu?
Người có chiều cao mà chẳng có chiều sâu
Lòng dạ của Người tối tăm biết mấy!
Tục ngữ đo Người không quá ba thân cây
Ôi chỉ những kẻ khờ ngây
Mới khiếp hãi coi Người là vĩ đại!
Văn minh càng cao, Người càng thấp đi thảm hại
Trên đầu Người bao kẻ đã bay qua
Hang vực Người bao kẻ đã xông pha
Còn ta
Ta chỉ nhìn qua và lắc đầu buồn bã
Ta biết Người chỉ là chất đá
Giá trị không bằng con cá, lá rau
Người ì ra, không xấu hổ với đàn sau
Nặng chịch, thù lù, thô lỗ
Cao mà chẳng chút thanh cao
Nói gì lớn lao, đức độ!
Những con người của thời đại cung trăng diệu kỳ đồ sộ
Nếu Người cản trở đường đi
Sẽ đục thủng ruột Người
Hoặc san bỏ Người đi
Bằng mọi cách!
Hỡi núi!
Biết bao kẻ trong bọn Người thét ra lửa một thời hống hách
Đã lần lượt từ lâu lạnh ngắt tàn tro
Thế giới này không thể để cho
Một lũ các Người nhấp nhô, hỗn độn
Trong tương lai các Người sẽ không còn là nơi chốn
Cho các loại độc xà và ác thú nghênh ngang
Trái đất rồi đây chỉ có những ngai vàng
Cho những kẻ nhô lên từ trái tim vĩ đại!

NCT, 1973 

Advertisements
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s